Thứ Ba, 25/11/2025 14:43 GMT+7
Hãy hành động vì người đang sống- Lời nhắn từ những mất mắt không bao giờ nguôi
Lượt xem: 15
Sau mỗi vụ tai nạn giao thông, phía sau con số khô lạnh là một mái ấm mất đi tiếng nói quen thuộc, là những bậc cha mẹ bỗng già đi chỉ trong một đêm vì khóc thương con, là những đứa trẻ bơ vơ, chới với khi vòng tay chở che đã vĩnh viễn rời xa. Có những chiếc bàn học mãi để trống, những bữa cơm chỉ còn đôi đũa dựng lẻ loi, những căn nhà im phắc như vừa đánh mất hơi ấm của cuộc sống. Tất cả bắt đầu từ những khoảnh khắc bất cẩn, không may – quá ngắn ngủi để ngăn lại, nhưng quá dài để một đời người phải gánh chịu.
Là người làm công tác tuyên truyền an toàn giao thông, tôi đã chứng kiến quá nhiều đau thương ám ảnh. Tai nạn ở Kéo Chim, cung đường từ Cao Kỳ sang Thanh Vận cũ; tai nạn của chàng trai trẻ quê Chợ Đồn vừa rời quân ngũ chưa lâu tại Khuổi Nhầu của Thanh Bình cũ; hay buổi chiều đông lạnh lẽo trên đèo Bình Văn, nơi đôi vợ chồng không bao giờ còn nắm tay nhau trở về. Rồi cả ba thanh niên trẻ mãi mãi không thể đón giao thừa cùng cha mẹ chỉ vì phút vui rượu trên đèo 3, lao thẳng vào cột điện đúng ngày 23 tháng Chạp…
Những con đường ấy, mỗi khi tôi đi qua, lòng lại nhói lên như chạm vào vết thương vẫn còn rỉ máu của cộng đồng. Mỗi vị trí từng xảy ra tai nạn như một lời nhắc thầm rằng ở đó đã có những số phận bị cắt đứt, những tương lai bị bỏ lại. Những nỗi đau lặng lẽ ấy đang gặm nhấm những người ở lại – những người không đáng phải chịu cảnh mất mát nghiệt ngã đến vậy.
Mỗi gương mặt ra đi vì tai nạn giao thông là một câu chuyện chưa kịp viết trọn: có người đang tuổi trẻ đầy hy vọng; có người đang gắng gượng dựng xây tổ ấm sau bao năm vất vả; có người sáng sớm còn dặn dò con ngoan học, hẹn sẽ về ăn cơm tối cùng gia đình. Thế rồi tất cả dừng lại trong khoảnh khắc không ai ngờ tới, để lại những tiếng nấc không thành lời của người thân bàng hoàng trong tuyệt vọng. Trên những cung đường từng chan chứa tiếng cười, giờ đây vẫn còn vọng lại những cuộc chia ly mãi mãi. Tai nạn giao thông không chỉ cướp đi một con người – nó cướp đi niềm tin, hạnh phúc và tương lai của bao người ở lại.
Chúng ta tưởng niệm họ – những nạn nhân đã khuất – không chỉ bằng giọt nước mắt, mà bằng sự thức tỉnh. Bởi chỉ một giây phóng nhanh, một phút thiếu quan sát, một lần xem nhẹ luật giao thông cũng đủ làm tan nát cả một gia đình. Tưởng niệm vì thế không đơn thuần là nghi thức, mà là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ để mỗi chúng ta sống cẩn trọng hơn mỗi khi bước ra đường.
“Hành động vì người đang sống” – đó không chỉ là khẩu hiệu của tháng tưởng niệm, mà là tiếng gọi từ trái tim. Hành động bằng cách tuân thủ từng quy định nhỏ nhất; bằng sự nhường nhịn, thận trọng; bằng ý thức rằng mỗi người đi trên đường đều có gia đình đang đợi họ trở về. Hãy để sự an toàn của người sống hôm nay trở thành nén hương đẹp nhất tưởng nhớ người đã khuất. Để những nỗi đau hôm qua không lặp lại hôm nay, để tiếng khóc không còn vọng lên trong những căn nhà lạnh. Để mỗi con đường bình yên hơn, mỗi chuyến đi trở thành niềm vui trở về – chứ không phải khởi đầu của bi kịch.
Mỗi sinh mạng là vô giá. Hành động vì người đang sống – chính là cách nhân văn nhất để giữ lại yêu thương cho đời.